Dự án mới của Lee. Mong được mọi người ủng hộ
Hiển thị các bài đăng có nhãn OT5. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn OT5. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013
Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012
Mong đợi và thực tế
Tác giả:
Shim YuLee
Nhân vật:
Một người hâm mộ bình thường.
Một chút về YunJae/OT5.
Độ tuổi:
PG13
Thể loại:
General
Tình trạng:
Oneshot - Hoàn thành.
Warning:
Fic Hàn bối cảnh Hàn. Fic Trung bối cảnh Trung. Fic Việt bối cảnh Việt.
Tóm tắt:
Làm một người hâm mộ của những ngày sau này.
Note:
Mong rằng chúng ta dù chọn con đường nào, cũng luôn luôn hạnh phúc.
Shim YuLee
Nhân vật:
Một người hâm mộ bình thường.
Một chút về YunJae/OT5.
Độ tuổi:
PG13
Thể loại:
General
Tình trạng:
Oneshot - Hoàn thành.
Warning:
Fic Hàn bối cảnh Hàn. Fic Trung bối cảnh Trung. Fic Việt bối cảnh Việt.
Tóm tắt:
Làm một người hâm mộ của những ngày sau này.
Note:
Mong rằng chúng ta dù chọn con đường nào, cũng luôn luôn hạnh phúc.
Nhãn:
Cassiopeia,
Oneshot,
OT5,
YunJae
Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012
For Cassiopeia only
Cuối cùng
thì tôi cũng từ trên trời đáp xuống mặt đất. Nói cho cùng, tôi chỉ muốn toàn
tâm toàn ý làm một người hâm mộ của TVXQ/DBSK/Tohoshinki mà thôi.
Vừa qua
nhìn lại mấy tháng vừa rồi tôi còn chẳng biết tôi đang làm cái gì nữa, chật
vật với kỳ thi kết thúc của ba môn học khác nhau và áp lực từ đủ thứ hướng. Sau
đó thì offline và những điều khác nữa.
Suy nghĩ
trong tôi đã khác rất nhiều kể từ ngày kiện tụng diễn ra.
Tôi đóng
Facebook một thời gian và tôi nghĩ tôi cần không gian riêng cho mình.
Trước hết,
tôi muốn nói với bạn rằng tôi mệt mỏi khi phải chia fan ai là fan ai, bias ai,
rồi thì tin cái gì không tin cái gì. Quá mệt mỏi. Tôi là fan của 5 ca sỹ thuộc
nhóm DBSK hiện tại đang hoạt động riêng lẻ. Và thứ tôi yêu hơn hết là âm nhạc
của họ. Chừng đó là quá đủ rồi. Tôi trở thành fan của họ vì âm nhạc của họ.
Khi xem lại
những buổi trình diễn của họ tại A-Nation. Tôi hiểu vì sao họ được tôn trọng và
làm nên tên tuổi ở xứ người, điều chưa nhóm nhạc Hàn nào khác làm được tại
Nhật.
Nụ cười khi
đó của họ, thật sự chẳng bao giờ thay thế được. Đó là khoản thời gian họ thỏa
mãn với âm nhạc, với thành công và cùng với nhau. Tôi không hiểu người ta nghĩ
gì khi chọn phe, nhưng dù có thế nào, thì việc đó cũng dễ dàng hơn là ở lại và
chờ đợi. Vì chờ đợi khó khăn hơn. Chẳng ai muốn gom khó khăn vào mình
cả.
Nhưng dù
sao thì tôi không còn quan tâm việc đó nữa, điều tôi muốn bây giờ là mua lại
hết những album ở Nhật của họ (và ở Hàn nữa, dĩ nhiên) và làm đúng trách nhiệm
đầu tiên của một người hâm mộ: Ủng hộ thần tượng của mình.
Tôi cũng đã
tâm lý là sẽ chờ lâu rồi, nhưng tôi tin là họ chưa bỏ cuộc. Giống như Shinwha chẳng
hạn, họ đã trở lại. Tôi tin TVXQ chẳng buông tay dễ dàng giống như một số fan
họ đã làm, nên tôi vẫn sẽ ở đây.
Còn việc ai
thích các nhóm nhạc mới, tôi không muốn nhắc tới. Tôi chỉ trung thành với một
mình TVXQ mà thôi, với tôi họ là ca sỹ và là một phần tình cảm quan trọng. Tôi
không coi họ là idol, tôi cũng không thích Kpop, Jpop nên chuyện nhóm nhạc khác
thế nào, tôi không quan tâm. Nếu bạn cũng yêu mến TVXQ thì bạn sẽ hiểu cho tôi.
Và đây là cách nhìn cá nhân, tôi không áp đặt.
Tôi nghĩ
sau này dù người ta có quên họ, có không còn nghe âm nhạc của họ nữa thì khi họ
trở lại, tôi vẫn luôn sẵn sàng ở đây. Tôi tự hào vì biết được những ca sỹ như
họ.
Và tôi nghĩ bạn nên coi Video bên dưới.Phần nhạc beat, giọng hát, vũ đạo. Nó làm cho tôi rõ ràng hơn hết lý do mà mình thành người hâm mộ của họ. Hoàn toàn tự hào và đầy trân trọng.
I love and proud of you guys so much. The past or now, it doesn't change.
P/S: Yoochun, you... Your part is just awesome =))) Always special =))))))))
Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011
[Tạp Văn] Tạp văn số 4
Nhìn những cánh chim bay trên trời, tôi tự hỏi em
giờ đang ở chốn nào. Đã biết yêu em là vùi dập trái tim mình, tôi vẫn
không sao quay đi được.
Vì không thể bước xa em, lại cũng chẳng dám lại gần nên đành nhìn em rời khỏi cuộc đời mình.
Chưa bao giờ tôi nghĩ yêu là dễ dàng từ khi tôi thật sự biết yêu.
Nhưng vì em, những chuyện ngỡ không thể làm cũng đã làm rồi. Sao em còn chưa nhận ra?
Vì không thể bước xa em, lại cũng chẳng dám lại gần nên đành nhìn em rời khỏi cuộc đời mình.
Chưa bao giờ tôi nghĩ yêu là dễ dàng từ khi tôi thật sự biết yêu.
Nhưng vì em, những chuyện ngỡ không thể làm cũng đã làm rồi. Sao em còn chưa nhận ra?
-Yunho-
Mỗi lần nhìn thấy anh đứng cười từ xa, tôi nghe trái tim mình khổ sở ghê gớm. Anh lại đang cười với ai thế hay chỉ là đang cố gắng làm tôi điên đảo vì anh thôi?
-Jaejoong-
Vẽ tình yêu lên đất hình tròn, quay đi quay lại thì nó thành hình vuông.
Hình mẫu của anh là phải thế này, thế này và thế này. Tại sao vì em mà lệch trục, sai tỷ lệ hết rồi?
Changmin vẫn không tài nào hiểu nỗi Báo Đen thì có gì hay ho. Anh hỏi đi hỏi lại Jaejoong, cuối cùng chỉ nhận ra mãi một câu trả lời.
“Cái tài của hắn là làm anh yêu hắn. Vậy là hời quá rồi, hơn cả trúng số độc đắc ấy chứ!”
“Vậy đã tính nói câu gì đầu tiên với Jaejoong chưa?” Yoochun hỏi. Cuối nhận lại câu trả lời tình bơ từ Yunho.
“Tôi với em chắc chắn có tín hiệu liên kết của Bluetooth ấy!”
Written by YuLee (23.11.2011)
Nhãn:
OT5,
Random Note,
YunJae
Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2011
DBSK Maximum OT5 [5 member voices] Practice Video
Maximum ver.TV5XQ ; 0:37 - 0:48 Jaejoong, 0:48 - 0:54 Changmin, 0:54 - 0:59 Yoochun, corus Junsu, 1:36 - 1:47 Yunho.
Hình như khúc hú đầu và giữa bài cũng là của Yoochun.
Còn đang tim hiểu là bảng Max5mun này đã thu từ trước hay mới hợp lại thu gần đây. Nhưng dù sao thì Yunho và Changmin tập nhảy bằng bản 5 người thì các bạn cũng hiểu rồi nhỉ?
Credit: As Tagged + ShimYuLee@iStar
Nhãn:
OT5
Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011
Stand by 동방신기
Vì 동방신기/TVXQ/Tohoshinki đã xuất hiện trong cuộc đời nên tôi nghĩ cho dù có bao nhiêu thời gian trôi qua đi chăng nữa thì cũng sẽ không có bất kì nhóm nhạc nào trở nên đặc biệt với tôi. Trừ họ.
Tôi không biết khi đọc những dòng này các bạn cảm thấy thế nào nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ ngừng dõi theo họ.
동방신기 hoặc không phải 동방신기.
Tôi không cần biết Girl group này bị anti ra sao, boyband này đẹp trai thế nào. Ai quan tâm cơ chứ. Họ không phải 동방신기. Với tôi, những ca sĩ nước ngoài không phải 동방신기 thì mãi mãi không bao giờ bằng được 동방신기.
Tôi có thể ngồi chờ đợi như một con ngốc. Khóc như một con dở người và vẫn luôn tin tưởng có ngày tái hợp dù nhiều người đã thôi còn mong ngóng nữa.
Những người có thể nói thẳng ra rằng họ có quyền hát những bài hát của Tohoshinki và khóc trong buổi concert đáng ra phải vui vẻ của mình. Cũng như người trưởng nhóm rơm rớm trong một chương trình nước ngoài vì phải hát một ca khúc của năm người mà chỉ có hai người.
Tôi sẽ còn yêu thương họ. Dài. Lâu. Và bền chặt.
Mắt nâu, Tóc Đen, Anh Chủ, Người Ấy và Changmin.
Hôm nay tôi đã khóc rất nhiều. Đã lâu rồi tôi khóc vì họ nhiều như vậy sau lần Thanksgiving. Tôi chỉ muốn nói rằng. Tôi chờ được.
Vì vậy, hãy tiếp tục cố gắng các anh thân mến.
Stand by 동방신기.
Nhãn:
OT5
Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011
Thứ Năm, 28 tháng 7, 2011
Anh Chủ
Anh chàng của tôi, thật sự tôi rất nhớ anh. Cái lần anh đến Việt Nam vẫn còn quay vòng vòng trong đầu tôi đây này, anh có biết hay không hả, Anh Chủ?
Trời mưa thật đúng lúc, đáng ra tôi nên liều mạng mà dông thẳng theo staff về khách sạn và ở đó, nhìn Anh Chủ của tôi đội mũ đen, nhai cơm, bấm điện thoại và nếu đứng chung với cô bạn, tôi sẽ còn được chết lặng vì anh vẫy tay lại. Tôi thật là ngu mà. Tại sao tôi lại nghe theo ông trời cơ chứ, đáng ra tôi nên cứ chạy theo anh cho rồi!!
Anh Chủ à, tôi nhớ giọng anh lắm. Sao anh không trở lại Hồ Chí Minh một lần nữa, tôi thật sự sẽ không để lỡ đâu.
Tôi thích bài hát mới của anh lắm, thích cực kỳ. Thích kinh khủng. Vì vậy mà muốn nghe giọng anh. Anh không biết có một con nhỏ muốn nghe tiếng của anh, muốn nhìn gần anh một chút như thế nào đâu.
Nói thật nhé,
Nói thật nhé,
Lần đó Tóc Đen ở xa em lắm, Anh Chủ cũng vậy, chỉ có Người ấy là đá banh hùng hổ bên dưới, lao về phía khán đài bên em, khiến em muốn chết luôn tại chỗ thôi.
Anh Chủ, em thật sự, thật sự là hối tiếc lắm. Em muốn nhìn thấy anh. Vì mọi người đều biết anh rất hiền, anh dịu dàng, anh rất dễ thương với fan. Em không tin, em muốn kiểm chứng Anh Chủ a.
Sẽ còn quay lại chứ anh?
Thứ Ba, 26 tháng 7, 2011
Lời tweet ngày 25.07.2011
gentlechan Choi him chan
@mjjeje 니가 있기에.. 동생들이 있는 것이고.. 니가 있기에.. 다섯이라 생각이 든다.. W is One! 멋진놈…! 좋은 하루! ^_^
gentlechan Choi him chan
“W is One!”
[Trans] @gentlechan: @mjjeje Because you’re here.. All the brothers(dongsaeng) are here.. Because of you.. We can hear your thoughts about ‘the five’.. W is One! Cool guy…! Good day! ^_^
Bởi vì có cậu ở đây… Tất cả những người anh em đều ở đây… Nhờ có cậu… Chúng tớ có thể nghe thấy suy nghĩ của cậu về ” con số 5″… W là một! Chàng trai tuyệt vời…! Ngày lành nhé! ^__^
NOTE: Himchan đặc biệt tweet cho JJ hai lần với câu ” W IS ONE” và tấm hình này
![]()
Cre: Himchan’s twitter
Capture + Engtrans: As twitter
Vtrans: BOBOYUNJAE
Reup by: Kim HanKi@iStar
Update: Himchan đã xóa hai tweets trên và tweet lại như sau:
gentlechan Choi him chan
書不盡言, 言不盡意
![]()
Writing cannot express all words, words cannot encompass all ideas.
—-> Câu chữ ko thể diễn đạt hết các từ ngữ, từ ngữ cũng ko thể chứa đựng tất cả những suy nghĩ.
Credit: As Twitter
Tôi không biết sẽ còn ai đọc những dòng này nhưng thật sự tôi muốn viết ra những điều mà mình suy nghĩ.
Nhiều lúc tôi nghĩ bộc lộ tình yêu của mình nhiều quá, những fan lớn tuổi hơn hay một số dạng người sẽ cho rằng ủy mị, rằng thật quá nữ nhi thường tình. Thậm chí tôi còn nghĩ, cứ tỏ ra gai góc một chút sẽ tốt hơn.
Nhưng quá cứng nhắc, thỉnh thoảng tôi lại thấy mình lạc lõng. Thật sự, tôi rất vui khi nghe được ai đó thật lòng nói toẹt ra một câu "Ừ, tôi vẫn còn tin, tôi vẫn còn ngốc nghếch giữ mãi câu Always keep the faith. Tôi chỉ như thế thôi, ai nghĩ gì thì mặc kệ!"
Bản thân tôi không phải là 1 Bias Fan. Thậm chí tôi không Bias cả Changmin, dù tôi là fan Changmin. Nên khi chia cách, muốn nghiêng về bên nào cũng chả nghiêng được, đơn giản ,với tôi, cả 5 con người đó đều rất quan trọng.
Tôi đã khóa cả một góc thế giới của mình lại, chỉ để họ ở trong đó. Chỉ một mình họ thôi. Và sẽ không ai có thể bước vào đó được nữa. Bất kỳ nhóm nhạc nào, bất kỳ ca sỹ thần tượng hay diễn viên nào. Thậm chí sau này có chuyện gì xảy ra, việc tôi yêu thương họ vẫn còn tồn tại và tôi không bao giờ lấy làm xấu hổ. Họ hoặc không ai khác nữa.
Tôi không dám ngờ sẽ có ngày tôi quý trọng một nhóm nhạc nhiều đến như vậy. Mỗi ngày đều có gì đó về họ lướt qua trong tôi.
Những dòng Tweet của Jaejoong. Nó đã làm tôi thật sự hạnh phúc, và càng hạnh phúc hơn khi thấy Him chan đã trả lời lại còn hơn cả mong đợi. Những người bản địa không thể hiểu sai ngôn ngữ của chính họ được và vì vậy tôi không cần ai phân tích cho mình hiểu những điều Jaejoong viết cả.
Tin hay không là quyền của mỗi người, tôi mệt mỏi với nhiều lần bị tạt gáo lạnh bởi những người đã từng là OT5 rồi. Nếu bạn đã suy nghĩ là sẽ ủng hộ cả 5 thì xin hãy mạnh mẽ lên và vững vàng với niềm tin của mình. Họ sẽ không bao giờ nghe theo chúng ta, vì vậy, không cần nghe theo những lời nói chia rẻ tinh thần của họ.
Tôi đã bỏ ra từng ấy yêu thương và tôi biết nó đáng cho cái gì, 5 con người ấy xứng đáng được yêu thương nên tôi yêu thương họ. Cassiopeia yêu thương họ. Còn việc người ta suy nghĩ và đánh giá, thôi thì để họ suy nghĩ và đánh giá vậy.
Dẫu sao, chuyện hâm mộ một ai đó cũng là chuyện của bản thân tôi với thần tượng. Người ta thấy thế nào thì đành vậy. Bạn nghĩ có đúng không?
Thứ Ba, 5 tháng 7, 2011
[Tạp Văn] Tạp văn đầu tiên
"Bình thường một chút để em sống cuộc sống bình thường, khác thường một chút để em yêu anh, Yunho!"
- Jaejoong -
Trời nắng rồi mưa, tháng ngày trôi qua, phí hoài tuổi trẻ. Biết em có buồn?
Tuơng phùng rồi ly biệt, yêu rồi không yêu, rồi lại tiếp tục yêu. Biết em có buồn?
Không phải là không thích, chỉ là bài hát đó không hợp với chúng ta. Vì anh luôn luôn nghĩ, chúng ta phải hạnh phúc, chúng ta nên hạnh phúc, chúng ta rồi sẽ hạnh phúc... Đã ở bên cạnh nhau rồi, xin em đừng buồn, Jaejoong~
- Yunho -
Changmin thích lắm cái cách các hyung mình hít thở trên sân khấu, như thể họ đang tồn tại mãnh liệt hơn tất cả loài sinh vật nào trên thế giời này.
Người bị bắt nạt nhiều nhất, cũng là người được nhiều sự quan tâm yêu thương nhất. Đó là cách Kim Junsu tồn tại trong Tohoshinki.
"Con người có rất nhiều tính cách, vô số bộ mặt. Một Yunho hyung cho nhiều Jaejoong hyung và một Jaejoong hyung cho nhiều Yunho hyung. Chẳng phải chỉ cần thế sao?"
- Yoochun -
YuLee's Random Note.
Credit: shimyulee.blogspot.com - Shim YuLee@iStar
Take out with full credit
Nhãn:
OT5,
Random Note,
YunJae
Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011
Người tôi thương
Chưa thấy ai phiền phức như Người thương của tôi. Như thể một ngày không bị người khác trêu ghẹo, ăn hiếp thì sẽ ăn không ngon vậy.
Có nhiều lần tôi nhận được câu hỏi, sao lại thương Người ấy. Không thể nào lại trả lời, vì đó là Người thương nên chắc chắn là phải ... thương rồi. Cứ buồn cười thế nào ấy. Vậy mà nhiều lúc tôi thương Người ấy vẫn cứ lạc lõng.
Tôi ngại lắm cụm từ 'thiên thần' hay 'hoàn hảo', thấy nó thật giả tạo. Người tôi thương không phải thiên thần đâu, cũng chả phải ngây ngốc, thánh thiện. Nhưng Người ấy đơn thuần lắm. Cũng vì cái tính thế mà nhiều lúc, thật, chả có gì nổi bật. Nếu không có cái đam mê và giấc mơ mãnh liệt như vậy, chắc Người ấy đã chả là ai trong thế giới này.
Người hay bị người khác bỏ quên, người mà dù có chuyện động trời gì xảy ra cũng sẽ được để sau cùng 'Người này dù sao cũng không sâu sắc đủ để đau lòng nhiều'. Nếu có bị lạc đâu đó thì cũng sẽ không nhận được nhiều lo lắng 'Người này ngoài chỗ đó còn đi đâu được'.
Cứ thế, Người thương của tôi cứ thế đấy, vừa nổi bật, vừa mờ nhạt. Ai yêu thương Người ấy rồi thì chỉ biết mỗi người ấy thôi, độc đoán đến phát ghét. Nhưng ai không phải fan Người ấy rồi thì lơ là như thể Người ấy hóa không khí.
Tôi không biết từ lúc nào, có chút suy nghĩ rằng thật ra Người ấy không buồn vì chia cắt nhiều, cho đến khi nghe những lời ca mà Người ấy viết. Ra Người tôi thương nghĩ thế đấy, ra là Người ấy cảm thấy thế đấy. Tôi cũng như người ta, để Người ấy lại sau cùng. Tôi đã khóc rất nhiều, nhất là khi nghe có người nói 'Thật ra những người như vậy mới là dạng luôn mong mọi người chú ý đến mình một chút!"
Và sau đó thì tôi chú ý. tôi đã thật sự dõi theo Người ấy. Và tôi thương Người ấy. Thương lắm. Người ta càng hờ hững, tôi càng thương. Người ta không thương Người ấy thì tôi thương. Người nào nói xấu Người ấy, tôi sẽ nói xấu lại. Người nào ghét Người ấy, tôi sẽ ghét luôn người đó. Tôi thật sự, chỉ có thể làm như vậy mà thôi.
Vì, không hiểu sao chung quanh tôi lại đột nhiên xuất hiện nhiều người ghét-không ưa-không cảm giác với Người ấy như vậy.
Tôi tức giận lắm, nhưng tôi biết, không ai suy nghĩ giống ai.
Anh này, anh có biết vì sao em yêu quý đến như vậy khi họ cùng anh không? Vì họ không hề coi anh như tàng hình, bốn người bọn họ đều quan tâm, chú trọng anh. Đại Nghịch hỗn láo nhưng rất thân thiết với anh. Họ thật sự, không coi anh là người ngoài lề. Họ đem đến cho anh thứ tình cảm em không tài nào truyền đến anh được. Đến tận bây giờ, em vẫn nghĩ về Đại Nghịch, Mắt Nâu và anh. Vì em biết, anh yêu quý hai người họ như thế nào.
Keep in mind that they love you.
Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2011
Anh tôi
Mắt một mí thì có gì tốt chứ, mặt nhỏ thì có gì tốt chứ, ấy vậy mà Anh tôi cái gì cũng có đủ. Thật chẳng hiểu sao lại phải yêu bù luôn cho cả cô bạn của mình.
Ở xứ lạnh kể cũng thích, có thể thử nghiệm cái gọi là trượt băng, một đứa chỉ ất ớ phải ở cái thành phố bận rộn của một xứ sở nhiệt đới nhỏ như tôi, chẳng tài nào mườn tượng được việc được bay nhảy trên băng sẽ như thế nào. Nhưng sẽ tốt hơn Anh không té dúi dụi như vậy, tôi từng bị bầm mắt cá, nó thật sự, thật sự rất đau. Khó chịu lắm. Nhìn Anh té, tôi cũng khó chịu y như vậy.
Anh tôi có rất nhiều, thật nhiều người ủng hộ, điều đó đôi lúc làm tôi cảm thấy ấm áp. Nếu ai cũng mắng chửi Anh, thì mắt một mí sẽ buồn lắm. Có khi mắt đã nhỏ rồi, sẽ càng nhỏ hơn nữa, để khỏi nhìn thấy người ta chán ghét mình. Vậy mà tôi cứ ngỡ 'người ta' sẽ yêu quý các Anh mãi, yêu quý Anh tôi mãi. Dù tôi biết không có gì là mãi mãi nhưng vì người ta nói nghe chân thật lắm, thành tâm lắm, nên tôi cũng ngỡ thật. Không biết Anh tôi có ngỡ thật không, có thì buồn biết bao.
Trưởng nhóm - cái danh từ nhiều chức quyền thật. Nhiều lúc thấy Anh giống khúc gỗ chịu sào để gió bên ngoài chém tới. Chưa thấy Anh than thở bao giờ, lúc nào cũng cười khoe hàm răng hột bắp đều tăm tắp, đôi mắt híp lại. Nhìn thấy yêu. Nhìn thấy xót xa.
Ký ức đó, hiện tại bây giờ, Anh tôi có thay đổi. Nhưng Anh không biến chất, vì Anh tôi là người, có tấm lòng, có suy nghĩ. Anh đâu phải dạng quái thú vì lợi lộc mà quay sang cắn những người anh em của mình. Một người đàn ông tốt. Bị quay lưng thử hỏi ai không buồn. Nhiều lúc tôi tự hỏi, sao niềm tin ít ỏi thế, sao lòng chung thủy hời hợt thế. Không ai tin lời Anh nói. Anh tôi nói "Chúng tôi sẽ không bao giờ tan rã". Và Anh tôi khóc. Anh tôi sụt kí rồi Anh trầm cảm. Vậy mà sao người tin Anh vẫn cứ ít dần. Chắc vì tâm tư họ lung lay, và họ nhàm chán mắt nâu rồi, nhàm chán trưởng nhóm rồi. Nhưng Anh thì đâu có được quyền nhàm chán họ.
Có những người của ánh hào quang bị người hâm mộ từ bỏ, chứ ai mà có nổi năng lực từ bỏ người hâm mộ của mình. Tôi chưa thấy ai như vậy bao giờ, kể cả MJ vĩ đại.
Anh tôi không giành công cho mình, nhưng có người yêu quý Anh thì cứ thích kể công Anh. Giống như đang tìm cách hủy hoại cố gắng của Anh vậy. Nhất là khi, những điều đó tôi biết hết rồi, từng rớt nước mắt rồi. Không phải tôi trách, nhưng diều đáng để người khác ngưỡng mộ nhất, chính là làm trong thầm lặng, để rồi khi người ta nhìn ra, họ đều phải nể phục.
Người ta ghét rồi, thôi thì kệ người ta vậy. Ai bảo Anh tôi mắt nâu mặt nhỏ làm chi. Bàn tay thì to, với những ngón tay thon dài làm ai đó yêu.
Em thật sự, thật sự, luôn tin tưởng và đợi chờ anh, anh thân mến. Hãy tiếp tục yêu Tóc Đen và giữ trái tim như ngày đầu tiên Anh nhé.
Thương Anh.
Thứ Bảy, 3 tháng 7, 2010
Break out! [Chap 8]
III.
Endless happiness
Endless happiness
“Giật cái tít lớn thật, bộ in chữ nhỏ một chút mấy người sẽ chết sao?” Changmin rủa ầm lên trong tiệm cà phê, chẳng thèm để ý đến hàng chục ánh mắt đang len lén quan sát mình.
“Đang ở nơi công cộng đấy Minnie, đừng để ngày mai lại có cái tít lớn hơn rằng ‘Giọng ca của DBSK chống đối cánh nhà báo bằng cách miệt thị ở nơi công cộng’!” Yunho nâng tách cà phê, bình tĩnh nhấp một ngụm.
“Dẫu sao cũng là hữu danh vô thực, chỉ là lần này la lên cho cả thiên hạ biết thôi!” Changmin càu nhàu, hút rột một phát hết ly nước cam của mình, tay gõ gõ vào dòng tít của tờ báo “Đã nói là tạm dừng, sao mấy người này cứ làm như tan rã tới nơi vậy?”
“Đừng cay cú như thế, chỉ là dự đoán cho tương lai thôi, họ có quyền tưởng tượng mà!”
“Họ phóng đại một cách vô lý thì có! Tờ nào cũng vậy, bộ nhìn chúng ta giống sắp sửa quay lưng bỏ mặc nhau lắm sao?” Một người phục vụ chạy lại tỏ ý muốn xin chữ kí, Changmin lúc đó mới chịu dừng lại bài diễn văn bày tỏ bức xúc của mình, hỏi tên cô gái rồi đặt bút ký vào tờ giấy trắng tinh.
Break out! [Chap 7]
.
.
.
.
.
Jaejoong rất thích trời mưa, không phải vì cậu là nghệ sĩ, mà vì con người ta đều đi tìm kiếm sự ấm áp trong cái giá lạnh. Giá trị của một ly ca cao nóng cũng được nhân lên gấp mười lần nếu như bạn uống nó sau khi mới dầm một trận mưa tầm tã về. Cũng như khi đi qua khó khăn rồi, người ta mới biết quý trọng những gì xung quanh mình.
Nghĩ về ngày hôm qua, cậu cảm thấy cơn choáng váng ùa về. Yoochun đã khiến cậu tưởng chừng như ngất xỉu khi nhìn thấy cơ thể lạnh ngắt ngập chìm trong dòng nước của nó. Nếu thằng bé dám cố tình mà bỏ cậu đi như thế, chắc chắn cậu sẽ giận nó suốt đời. Chưa kể đến Junsu, người không đời nào để cho thân xác của Yoochun lành lặn về với tổ tiên mà sẽ nắm lấy cổ áo, lắc đến khi anh chàng bảnh tọn sống dậy và làm rõ mọi việc thì thôi.
Cũng may là đã không có chuyện gì xảy ra, Yoochun nói cậu lúc đó cảm thấy hơi mệt, chỉ muốn nhúng nước cho khỏe chút, cảm giác mát lạnh rất thoải mái, cuối cùng lại thành … ngủ quên. Nghe xong câu chuyện, Junsu xém xíu là đạp luôn anh chàng ra khỏi nhà nếu như Jaejoong không xen vào rằng Yoochun bị như vậy là do tác dụng phụ của thuốc an thần.
Break out! [Chap 6]
2.
Yakusoku
Yakusoku
“Chúng ta sẽ chia tay sao?”
Mái tóc vàng theo chiều ánh nắng nổi bật lên trên nền cảnh vật. Người con trai để cho phần mái rũ xuống, che đi một nửa khuôn mặt. Đôi mắt nâu buồn bã lơ đẵng nhìn vào đâu đó ở trên mặt bàn gỗ. Giọng nói nhẹ nhàng làm cho tâm hồn người ngồi đối diện day dứt trong thương nhớ. Anh nhìn người yêu, cảm thấy khoảnh khắc hiện tại trở nên mờ ảo, tạo vật đẹp đẽ trước mắt cũng trở nên thật xa vời. Siết chặt tay, anh đáp lại một cách bình tĩnh, cố gắng tìm kiếm chút ánh nhìn vui tươi trong đôi mắt to.
“Chúng ta sẽ tạm xa nhau một thời gian, em muốn nói chính xác là như thế phải không Jaejoongie?”
Thay cho câu trả lời, Yunho nhận được từ phía Jaejoong một cái nhìn ngỡ ngàng xót xa. Cậu không nói gì thêm nữa, tập trung sự chú ý vào những đường nét trên khuôn mặt anh.
“Anh ốm đi đấy!”
Break out! [Chap 5]
II. Break out
Soundtrack
Yakusoku - Tohoshinki
Soundtrack
Yakusoku - Tohoshinki
1.
Heartquake
Điện thoại reo khi Yunho vừa vế tới ký túc xá. Có thể là hyung quản lý, ý nghĩ đó làm anh không muốn nghe điên thoại chút nào. Rời bãi đỗ xe, anh lên thẳng thang máy đến tầng của mình.
Cánh cửa mở ra là một khoảng không gian tối tăm. Không có ai ở nhà. Lo lắng xem ra là vô ích, khi mà người la mắng anh cũng không ở đây.
Điện thoại vẫn reo, kéo mọi chú ý của anh về phía nó. Người trưởng nhóm uể oải lôi cái vật nhỏ ồn ào ra khỏi túi quần. Màn hình nhấp nháy dòng số của người Maknae, Yunho ngay lập tức bắt máy.
“Làm quái gì mà hyung không nhấc máy vậy?” Giọng Changmin vang lên đầy giận dữ ở đầu dây bên kia, cậu đã chờ anh bắt máy gần cả chục phút rồi. “Chẳng phải khi quay xong hyung sẽ về thẳng ký túc xá sao?”
Break out! [Chap 4]
“Yunho, Changmin… Nếu như hai người có xem tivi… Tôi yêu cả hai~”
Yunho có cảm giác anh sắp đâm sầm vô cái màn ảnh trước mặt mình tới nơi. Điều duy nhất thôi thúc anh bình tĩnh dù rằng cả cơ thể đang run lên là cái siết tay mạnh mẽ của Changmin. Cậu út đang ngồi cạnh anh trên chiếc ghế sofa ở phòng khách, khuôn mặt như bị co giật theo từng lời mà ba con người hết sức thân thương đang nói trên tivi kia.
Jaejoong nhìn thẳng vào máy quay bằng một cặp mắt đỏ hoe, đôi môi run lên kìm nén sự vỡ òa của bản thân. Cậu sẽ khóc, anh biết chắc như vậy, dù là ngay lúc này hay khi cậu bước xuống phía dưới cánh sân khấu, cậu sẽ khóc. Lần đầu tiên trong cuộc đời, Yunho thấy mình ngu ngốc và vô dụng đến như vậy. Nói cho cùng, làm một thằng đàn ông ngồi trong một căn phòng ấm áp, trước màn hình vô tuyến, giương mắt nhìn người yêu vật lộn trước những khó khăn…
Yunho có cảm giác anh sắp đâm sầm vô cái màn ảnh trước mặt mình tới nơi. Điều duy nhất thôi thúc anh bình tĩnh dù rằng cả cơ thể đang run lên là cái siết tay mạnh mẽ của Changmin. Cậu út đang ngồi cạnh anh trên chiếc ghế sofa ở phòng khách, khuôn mặt như bị co giật theo từng lời mà ba con người hết sức thân thương đang nói trên tivi kia.
Jaejoong nhìn thẳng vào máy quay bằng một cặp mắt đỏ hoe, đôi môi run lên kìm nén sự vỡ òa của bản thân. Cậu sẽ khóc, anh biết chắc như vậy, dù là ngay lúc này hay khi cậu bước xuống phía dưới cánh sân khấu, cậu sẽ khóc. Lần đầu tiên trong cuộc đời, Yunho thấy mình ngu ngốc và vô dụng đến như vậy. Nói cho cùng, làm một thằng đàn ông ngồi trong một căn phòng ấm áp, trước màn hình vô tuyến, giương mắt nhìn người yêu vật lộn trước những khó khăn…
Break out! [Chap 3]
2.
Strength
Strength
Yunho nghe ai đó từng nói, chỉ có thiên thần mới có thể bay được, vì họ có một đôi cánh hoàn hảo. Đấy là điều phi lí nhất mà anh được biết. Nhận định đó vừa như chút gì tàn nhẫn vừa như bi quan.
Không ai có khả năng đoán trước được tương lai, giống như việc kì tích sẽ xuất hiện. Điều kì diệu là không hữu hình, nhưng bằng một cách nào đó – mà không ai biết được. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi khoảnh khắc nó vẫn âm thầm diễn ra ở một nơi nào đó trên thế giới. Yunho biết và tin như vậy.
“Điều gì cho người ta dũng khí?”
“Ý hyung là sao?” Changmin đẩy ghế ngồi xuống đối diện người trưởng nhóm, đặt lên bàn phần Ramen ăn sáng của mình.
Break out! [Chap 2]
“Hyung! Mặt trời lên rồi!”
Giọng nói Junsu vang lên đâu đó trong không trung, phá tan những mộng mị không rõ ràng. Lông mày Jaejoong khẽ nhăn lai vì sự tiếp xúc đột ngột với ánh nắng.
Từ từ ngồi dậy, cậu nhận ra một ngày mới vừa đến. Đứa em đang đứng ở mép cửa sổ, ánh sáng theo những đường nét trên khuôn mặt hiện lên rạng rỡ. Jaejoong không ngạc nhiên khi nhận ra mình vừa mơ, một giấc mơ thường trực và đầy ám ảnh. Junsu đang kéo hết rèm cửa sổ, muốn để ánh ban mai trải khắp căn phòng và bao trùm hyung của mình.
Đến ngồi bên cạnh cậu, thành viên nhỏ tuổi hơn nở một nụ cười tươi. Jaejoong im lặng để tập trung nhìn kĩ người em của mình. Nét hồn nhiên vẫn còn đó, nhưng tàn tạ và ngơ ngác. Những đầy đặn đã bị thứ gì đó như đau thương đánh bạt đi xa ngút ngàn, để lại cho Jaejoong bây giờ là nỗi xót xa trong đáy mắt khi nhìn thấy Junsu mỏi mòn theo thời gian.
Giọng nói Junsu vang lên đâu đó trong không trung, phá tan những mộng mị không rõ ràng. Lông mày Jaejoong khẽ nhăn lai vì sự tiếp xúc đột ngột với ánh nắng.
Từ từ ngồi dậy, cậu nhận ra một ngày mới vừa đến. Đứa em đang đứng ở mép cửa sổ, ánh sáng theo những đường nét trên khuôn mặt hiện lên rạng rỡ. Jaejoong không ngạc nhiên khi nhận ra mình vừa mơ, một giấc mơ thường trực và đầy ám ảnh. Junsu đang kéo hết rèm cửa sổ, muốn để ánh ban mai trải khắp căn phòng và bao trùm hyung của mình.
Đến ngồi bên cạnh cậu, thành viên nhỏ tuổi hơn nở một nụ cười tươi. Jaejoong im lặng để tập trung nhìn kĩ người em của mình. Nét hồn nhiên vẫn còn đó, nhưng tàn tạ và ngơ ngác. Những đầy đặn đã bị thứ gì đó như đau thương đánh bạt đi xa ngút ngàn, để lại cho Jaejoong bây giờ là nỗi xót xa trong đáy mắt khi nhìn thấy Junsu mỏi mòn theo thời gian.
Break out! [Chap 1]
Break out
[Đây là Fic đã tham dự contest bên Dbfic, mọi người đừng thắc mắc nhé]
Shim YuLee
M
NonAu/SA/Fluff/Romance/Citrus
Paring:
YunJae và những đứa em đáng yêu của họ.
Tôi chắc chắn 1 điều là DBSK không thuộc về tôi.
Warning:
Không dành cho người dưới 16 tuổi. Xin hãy có trách nhiệm với những gì bạn đọc.
Fic có đề cập đến quan hệ và tình yêu NamxNam.
Finished
Summary:
Yêu thương làm nên dũng khí. Và yêu thương thì luôn tràn ngập trái tim ta.
Note:
Quà tặng đặc biệt cho
Kim Junsu
Park Yoochun
Shim Changmin
Kim Jaejoong’s Jung Yunho
Jung Yunho’s Kim Jaejoong
I’ll keep your faith eternally baby~
I. Equator and North pole
Soundtrack:
Love you and love me - Zhang Yao.
[Đây là Fic đã tham dự contest bên Dbfic, mọi người đừng thắc mắc nhé]
Shim YuLee
M
NonAu/SA/Fluff/Romance/Citrus
Paring:
YunJae và những đứa em đáng yêu của họ.
Tôi chắc chắn 1 điều là DBSK không thuộc về tôi.
Warning:
Không dành cho người dưới 16 tuổi. Xin hãy có trách nhiệm với những gì bạn đọc.
Fic có đề cập đến quan hệ và tình yêu NamxNam.
Finished
Summary:
Yêu thương làm nên dũng khí. Và yêu thương thì luôn tràn ngập trái tim ta.
Note:
Quà tặng đặc biệt cho
Kim Junsu
Park Yoochun
Shim Changmin
Kim Jaejoong’s Jung Yunho
Jung Yunho’s Kim Jaejoong
I’ll keep your faith eternally baby~
I. Equator and North pole
Soundtrack:
Love you and love me - Zhang Yao.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







