Thứ Năm, 29 tháng 12, 2011

À ơi [Chap 10]



Tôi không đi máy bay mà đổi sang xe lửa để về nhà. Cảm giác những cánh đồng cỏ lớn vút đi trước mắt thật kỳ lạ. Cả một không gian rộng lớn bao la như vậy thoắt một cái đã bỏ lại sau lưng rồi.

Bạn gái của anh Duẫn đúng như mẹ nói, cô ấy không yêu anh. Cuối cùng đã có thai với người khác. Cô không cầu xin anh tha thứ mà chỉ khóc rồi nói anh hãy quên cô đi. Sau đó cô bỏ đi.


“Anh biết anh không thể tha thứ được. Nhưng anh đã mong cô ấy nói gì đó, để anh ít nhất cũng có lý do giữ cô ấy lại...”


Trong lòng tôi trồi lên rất nhiều suy nghĩ khi nghe anh nói như vậy. Quả thật anh Duẫn đã rất yêu cô gái đó nhưng tình cảm thì không thể miễn cưỡng được. Cho dù có xót xa thế nào, sự thật vẫn không thể thay đổi.

Bất giác, tôi lấy điện thoại và nhấn số gọi cho em. Hôm nay là chủ nhật, chắc em đã xong việc ở viện dưỡng lão rồi.


“Sao rồi anh?”


Em hỏi tôi ngay từ câu đầu tiên. Cái giọng quen thuộc nhưng vẫn làm tôi bất giác xao xuyến.

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2011

Thông báo: Ham hố vào dịp Tết đến XD

Chào các bạn, 

Lee là ai thì các bạn cũng biết hết rồi ha (haha). Được rồi, không vòng vèo nữa, điều Lee muốn thông báo đó chính là: Sắp tới Tết rồi!!!

Mà đến Tết thì sẽ rảnh rỗi và có nhiều điều muốn hoàn thành. Chính vì vậy mà Lee quyết định sẽ làm cái điều mà mình ấp ủ suốt bấy lâu qua. In tất cả những Fic của mình thành Ficbook XD 

Hiện tại thì Lee muốn sẽ in tất cả ra như 1 cuốn sách thật sự vậy. Vì vậy sẽ phải qua Design + căn trang + tìm chỗ in + đóng gáy blah blah nên sẽ tốn rất nhiều công sức. Và Lee biết cũng có nhiều reader cũng muốn in Ficbook như vậy XD Vì vậy nếu có ai muốn in chung vs Lee thì cứ để lại mess nhé, vì in càng nhiều sẽ càng rẻ mà XD 

Lee đang tính sẽ in như sau:

Break out (longfic) + Truly, madly, deeply~ (shortfic) + Sự thật (oneshot) + Junsu là số một! (oneshot)/ 1 cuốn (tầm 150 trang)

Yêu nhau yêu cả đường đi (longfic) + toàn bộ ngoại truyện/ 1 cuốn (tần 300 trang)

Chênh Vênh (longfic) + Thương anh (oneshot) + Dạ Khúc (shortfic) + Trời mưa thì cầm dù vàng (oneshot) + Thuồng luồng trong máng nước nhỏ (onehsot) + some Random Note/ 1 cuốn (tầm 200 trang)

À ơi (longfic) + 1 fic mới nào đó (nếu kịp)/ 1 cuốn (tầm 100-150 trang)

Nếu được mọi người hãy cho ý kiến xem sao nhé ;-; 


Thứ Hai, 26 tháng 12, 2011

À ơi [Chap 9]


Happy 8th Anniversary!!
Yunho, Jaejoong, Junsu, Yoochun, Changmin
TVfXQ/DBSK/동방신기/東方神起




Năm tháng nối gót trôi qua giống như người ta thở vào không khí vậy, chớp mắt đã hết biết bao là thời gian.

Từ ngày ở bãi biển về, em trở nên vui vẻ hơn. Nụ cười không còn hiếm hoi như trước nữa. Năm lớp mười một, em đề nghị với gia đình tôi cho em đi làm công việc từ thiện ở một viện dưỡng lão. Chủ ở đó là con trai của một nhà tài phiệt, tuy còn trẻ nhưng lại thích tham gia vào những chuyện rất già dặn. Lúc biết người đó chỉ hơn mình có ba tuổi, tôi còn phải giật mình.

Em có một mối quan hệ rất tốt với anh ta, thậm chí là hơn cả bạn bè thông thường. Nhưng tôi không ghen. Càng lớn tính cách tôi càng trầm lặng hơn, chuyện gì cũng phải quan sát kỹ rồi mới đưa ra nhận xét cuối cùng. Em đã nói em yêu tôi tức là em yêu tôi. Vì viện dưỡng lão rất gần với nhà tôi nên tôi thường hay đến đón em cùng đi bộ về nhà sau những ca làm.

Những lần như vậy điều thấy cái người chủ trẻ tuổi đó đứng nhìn theo tôi với ánh mắt như thể rất thú vị.

Anh ta tên là Yoochun. Một người kỳ lạ.

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2011

À ơi [Chap 8]



Tôi quyết định thi vào một đại học khá danh tiếng của thành phố. Còn kì thi chuyển cấp của em diễn ra trước khi bà mất nên kết quả cũng khá tốt. Em vào học tại trường cấp ba cũ của tôi.

Con đường tương lai của tôi đơn giản là sẽ kế nghiệp công ty của ba. Như vậy là tốt nhất cho gia đình.

Sau khi bà mất em vẫn y như vậy, vẫn cái kiểu buồn hoài. Nhập học được gần một tháng, chẳng thấy em có bạn bè gì. Em cũng chẳng bao giờ đòi hỏi quần áo mới, ăn món này món kia, hay mua một thứ gì đặc biệt.

Lớn hơn nên mẹ tôi giao cho em một chiếc xe đạp, bảo em đi đường phải thật cẩn thận, nếu có gì phải ngay lập tức gọi về nhà báo một tiếng. Mỗi ngày chúng tôi đi học về, mẹ lại hỏi em và tôi còn bao nhiêu tiền trong người và cho thêm mỗi đứa để dằn bóp. Bà nói con trai lớn rồi, lại đi một mình ra đường thì phải có tiền mà phòng thân.

Một tháng đầu mẹ giao tôi nhiệm vụ mỗi trưa đi học nhớ ghé qua trường kèm em chạy về nhà. Chuyện chạy xe của em cũng rất kinh khủng, nhiều lúc làm tôi muốn nhảy cả xuống xe mình.

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2011

À ơi [Chap 7]


7.

Soundtrack:




Năm mười hai đến, năm mười hai đi. Thoắt cái mà tôi sắp tốt nghiệp. Chuyện học hành của tôi lên xuống rất thất thường. Tôi quyết định là tạm dừng yêu lại. Tạm dừng. Chứ không phải tôi không yêu em nữa.

Để không bị em cuốn vào, tôi tránh ở một mình với em. Không vào phòng đọc sách nữa. Chỉ nói chuyện khi cần thiết và cũng không qua canh cho em ngủ mỗi khi ba mẹ vắng nhà. Tôi ngưng lại tất cả.

Nhưng chỉ riêng cái ánh mắt em nhìn là tôi không sao ngưng lại được. Mặc kệ tôi có thờ ơ thế nào em vẫn nhìn tôi theo cái cách muôn thuở đó. Thật im ắng, thật dữ dội. Vốn bình thường em đã không dùng lời nói để biểu hiện cảm xúc nên khi em nhìn, nó khiến mọi thứ ‘thật’ đến khó tin.

Tôi luôn im lặng vờ như không quan tâm tới ánh nhìn của em. Nhưng thực chất trái tim lại đang bị em dìm chết. Tuy tôi không thể nói ra nhưng trong lòng luôn vọng lên cái tiếng rõ to rằng ‘mày yêu em ấy, mày yêu em ấy đến sắp chết rồi’.

Tôi biết anh trai đã khuyên mình nên kiên định một chút trong tình yêu. Nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để làm được. Nếu tôi tiếp tục, ba mẹ không sớm thì muộn cũng biết. Tôi không phải sợ họ phát hiện, mà là sợ khi em phải làm họ đau lòng. Rồi có khi mẹ sẽ lôi cả anh Duẫn về nhà. Ba mẹ chắc chắn sẽ cãi nhau và chưa chắc ai trong hai người sẽ qua được cú sốc này.

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2011

À ơi [Chap 6]


Có nhiều khoảnh khắc trong cuộc đời bạn cảm thấy bản thân mình thật xấu xa, nhưng vẫn không tài nào ngừng được những suy nghĩ ích kỉ trong lòng.

Tôi không dám tin mình lại đi giận dỗi em chỉ vì những bài văn vu vơ em làm trên lớp. Còn không dám tin hơn khi biết mình ghen tỵ với chính anh trai của mình.

Sau vài ngày lầm lì với em, tôi chợt nhận ra bản thân tệ đến cỡ nào. Tình cảm là của tôi, nếu tôi không thể áp chế được thì sao lại trút lên em cơ chứ. Nhìn qua nhìn lại, em có mối quan hệ thật tốt với bà ngoại, mẹ, ba và cả anh Duẫn. Chỉ có mình tôi là lưng chừng không rõ đang ở đâu.

Canh lúc em đang ở trong bếp nấu ăn, tôi lẻn vào tìm cách nói chuyện. Thật ra tôi rất thích nhìn lưng của mẹ hay em lúc làm bếp, và tôi nghĩ mỗi người đều có hình ảnh tương tự như vậy lưu giữ trong ký ức. Cho dù người ta có nói ra hay không, nhưng được ngồi trong một gian bếp ấm cúng, nghe tiếng dao chạm xuống thớt gỗ cạch cạch, tiếng réo của nồi canh sôi, tất cả như báo cho mình biết là mình đang ở nhà. Và khi bạn vẫn còn ở nhà, mọi thứ thật bình yên.

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

Phải lấy người như anh [Chap 6]

6.

Chủ nhật đến nhanh hơn người ta chớp mắt. Thoắt cái mà lại thêm một ngày hẹn hò nữa của Jaejoong. Sau chuyện thời trang kinh khủng tuần trước, lần này có chết cậu cũng không mặc mấy bộ đồ cổ quái kia nữa.

Thế là Jaejoong chọn một chiếc áo thun đơn giản màu đen có cổ tim mặc cùng quần bò. Tóm lại nhìn cũng rất bảnh bao, đứng đắn.

Yunho giống lần trước đón cậu trước cửa, nhưng chạy một chiếc xe khác. Nhìn nhãn hiệu của nó xong, Jaejoong rủa thầm trong lòng. Anh không thể chạy loại xe nào bình dân hơn được sao?

Thứ Năm, 15 tháng 12, 2011

À ơi [Chap 5]




Các bạn có hiểu cảm giác khi chợt nhận ra hình như mình yêu em trai của mình không?

Tôi không hiểu. Hoàn toàn không. Vì tôi chưa một giây phút nào trong đời coi Jaejoong là em trai cả. Và tôi cũng không thể yêu em được, cho dù tôi với em có gì, thì nó cũng chỉ được giới hạn trong tình anh em thôi.

Yêu là cái thứ xa xỉ cho độ tuổi của tôi.

Mười bảy tuổi, tôi chỉ được mến các bạn nữ, quậy phá cùng các bạn nam, cãi lời ba mẹ như bao thanh thiếu niên khác. Tôi chưa có quyền vội yêu.

Nói là vậy nhưng trong lòng tôi không như tôi suy nghĩ. Nó cứ vận hành theo cái cách mà tôi cảm nhận, không cần quan tâm lý trí nói gì. Tôi biết điều đó rõ nhất khi nghe em nói là em sẽ không ở nhà chúng tôi nữa.

Khi tôi trở lại bệnh viện em đã ngồi chờ tôi sẵn ở băng ghế ngay ngoài phòng bệnh.

À ơi [Chap 4]


Xin hãy nghe Soundtrack khi đọc Fic ;-;




Năm em lên lớp tám, tôi bước vào mười một thì cũng là lúc anh Duẫn dở đồ đi học đại học. Trước ngày anh đi mẹ tôi vừa xếp đồ cho anh vừa khóc. Dù rằng bà ở trong phòng và khóa cửa lại nhưng cà nhà tôi ai cũng biết cả.

Lúc đó cũng là lúc tôi quyết định mình sẽ không đi học ở đâu xa nhà. Nếu cả tôi cũng nhanh chóng rời khỏi đây, ba mẹ sẽ thiếu đi một người đỡ đần, chưa kể anh Duẫn cũng sẽ lo lắng. Nếu anh đi thì tôi tốt nhất nên ở nhà thay anh chăm sóc cho ba mẹ. Anh hai có nhiều lý tưởng hơn tôi, vì vậy bản thân tôi cũng nghĩ mình nên giúp anh có cơ hội đi ra thế giới bên ngoài.

Còn nữa là tôi không nỡ bỏ em lại. Cứ nghĩ tới chuyện em bạn bè chẳng có, phải thường xuyên thui thủi một mình vào những ngày ba mẹ đi làm, ban đêm không ai bên cạnh canh cho ngủ thì thử hỏi làm sao mà tôi đi được?

Mới mấy hôm trước nhà tôi vừa nhận được tin bà ngoại em ngã bệnh nặng. Hình ảnh em khi nghe tin ấy như thể tấm kính vỡ tan nát ra. Khuôn mặt tái mét lại, chạy lên lầu nhờ tôi chở đến bệnh viện.

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2011

À ơi [Chap 3]


3.




Bài ru của mẹ tôi thường ngắc khúc và chả rõ ràng ngữ nghĩa gì. Bà nói là của ngoại hay ru ngày bé. Hồi ấy nhà ngoại gần sông, mỗi chiều nước lên nằm trên võng nghe ngoại ca mà buồn lắm. Ngoại nói ‘À ơi’ còn có nghĩa là ‘Mình ơi’ nữa. Ông ngoại hy sinh trên chiến trường nên ngoại ca mãi cái khúc ru kì quặc ấy. À ơi à ơi, gọi chồng, đợi chồng.

Tôi không nhớ hết những lời của bài hát, chỉ biết nó là những đoạn nhạc rất ngắn với tiết tấu lập đi lập lại. Mỗi lần lập lại là mỗi lời ‘À ơi’ khác nhau. Là con cò chờ tin người phụ bạc, là mảnh trăng đầu đình tìm hình dáng người con trai tát nước đêm khuya, là người vợ lẻ uống rượu vì chồng chẳng bao giờ ghé thăm. Đôi lúc lại là tâm tình một người con gái nhớ nhung người thương hay một người con trai làm lụng dành dụm tiền ra Giêng cưới vợ.

‘À ơi’, như tiếng gọi, tiếng than, tiếng nhớ thương của vạn vật trên thế gian này. Được hát lên từ những thế hệ trước truyền tới bà, tới mẹ, tới tôi rồi sẽ còn mãi về những ngày sau này.